Thursday, August 15, 2013

Trước khi trời đổ mưa./ Before the rain.



Trước khi trời đổ mưa

(Please scroll down for english)

Giật mình tỉnh giấc mới biết là tiếng gà gáy trong mơ. Đêm nay, trăng lại tròn, không biết đã tròn đến lần thứ mấy từ khi cô xa nơi bình yên ấy, phải đếm ngược trở lại từ cái ngày cô ra đi. Vị chi đã hơn tám lần trăng như đêm nay đợi ở bên ngoài. Ánh sáng và sự ồn ào náo nhiệt của thành phố Istanbul không làm lu mờ ánh trăng, dù nó có mỏng như lưỡi liềm hay căng tròn như cô gái ở cái tuổi xuân mơn mởn. Nghe mồng sặc mùi lãng mạn của những năm không có internet, không có toàn cầu hoá. Những cánh thư gởi đi kèm theo hình vẽ đôi chim và hình trái tim bị xuyên thủng bởi mũi tên của vị thần tình ái. Những lời lẽ nhớ nhung chăm chút trong thư là phương thuốc hữu hiệu để xoa dịu đi nổi nhớ nhung của bất kì ai. Một thứ tình cảm nhẹ nhàng và dẻo dai như cái chất của sự kiên nhẫn vì chờ đợi.
Rồi những cái tem thư sẽ chỉ được thấy trong viện bảo tàng.
Đôi lúc cô mơ màng nhớ lại khoảng thời gian đó như một giấc mộng, như con tàu vô tình bị trật đường ray và bước vào một thế giới hoàn toàn khác.
Một mảnh vườn rộng được bao bọc bởi rất nhiều cây xanh, một bụi tre, một chiếc võng, một con mương chạy qua trước nhà, một xưởng thợ mộc, bốn căn nhà ( kể cả nhà bếp), hơn 300 con gà đá, 3 con ngỗng, 4 con chó, 1 con khỉ, 1 giàn mướp, 1 giàn lá giang, 400 lít rượu mơ, mỗi ngày 3 lần đài phát thanh được phát ra từ uỷ ban xã, những cuộc nhậu, những người thợ, những người bạn như anh em, chủ nhà và nghệ sĩ sống và làm việc cùng nhau. Xem ra tôi chỉ có thể kể ra những gì tôi đang nhớ bằng những con số có tính chính xác, dần già chắc phải dùng đến từ “khoảng chừng” một từ mang tính ước lượng không chính xác. Dấu hiệu của sự già nua và bản thân ngày càng bị phân chia nhiều hơn, nhỏ hơn để đáp ứng với nhu cầu, lo toan trong cuộc sống. Những cái lo mà nghĩ đến cười ra nước mắt, nhưng cần phải suy nghĩ như:
Lo ngày mai đồ ăn lại tăng giá.
Lo ngày mai xăng lại tăng giá.
Lo học phí của con lại tăng vì những khoảng thu phụ.
Lo đủ tiền để trả cho con được học trường đáng tin cậy.
Lo tháng này phải đi ăn cưới 2 đứa bạn.
Lo quà cáp cho sếp nhận dịp Tết để năm mới được tài, được lộc.
Lo đi khám bệnh lại lòi thêm bệnh mới.
Lo đi đường bị cướp giật.
Lo ăn trộm sẽ vào nhà cỗm hết đồ đù đã khoá cửa nhà hai ba lớp.
...v...v...
Trở lại với sự nhớ của mình:
Cô cố tình đưa ra những con số để gắng chứng minh cho sự nhớ của mình. Cô nhớ những sự vật cụ thể từ những cái sẽ dần thay đổi theo thời gian, cho đến cái nơi chốn, cái mà không thể thay đổi theo thời gian. Mọi thứ có thể biến mất, hay thay hình đổi dạng nhưng nơi đó vẫn là nơi đó. Nơi mà những người bạn, những người anh em đã làm việc cùng nhau, những bữa cơm đạm bạc cho đến thịnh soạn. Một khoảng thời gian bên ngoài những nỗi lo toan hằng ngày. Mặt kệ cơn mưa lớn, nước ngoài mương tràn làm ngập hết cả mảnh vườn.

Istanbul, ngày 14 tháng 8 năm 2013
Ngô Thuỳ Duyên


Before the rain

She was awaken by cock crow in her dream. Tonight, the moon is full again. She does not remember how many times the full moon had passed since she left Cu Chi.  Counting back from the day she left, it was already more than eight times; that means eight months passed. Light and bustle of Istanbul city did not eclipse moonlight, whether it is as thin as a crescent or fully stretched as the girl in the lush spring age. It is so romantic to talk about the moon. It is as romantic as the time in the past without internet or globalization. The letters used to accompany the bird drawings and sometimes hearts pierced by the arrows of the god of love and desire.
And those stamps will only be seen in museums.

Sometimes she remembers imagining that time is like a dream, like a train accidentally derailed and went into a completely different world.
A large garden is surrounded by a lot of trees, bamboo hedges, a hammock, and a ditch line running through the house. More than three hundred fighting cocks, three geese, four dogs, a monkey, a loofah shelf, a “la giang”(1) shelf, four hundred liters of apricot wine, three times daily radio emitted from the village committee. A carpenter studio, a small kitchen house using wood for cooking and two other house-like studio for living and working. And of course you can see so many props for movie everywhere in this place. I used to accurately remember what they had over there. But after some time I have to use the word "approximately” for my memories. Day by day life is getting more and more difficult, enclosed is the worries of everyday life. I will not only no longer care about what is romantic but also think about the worries of everyday life. The things that you are not supposed to worry such as:
Worry about the rise in the price of food tomorrow.
Worry about the rise in the price of petrol.
Worry about the rise of the price of school fee of their children.
Worry about paying for the children to study at a respectable school.
Worry about having enough money to attend two friends’ wedding in a month.
Worry about having gifts to visit all the important persons on Tet (2) occasion who could help them be successful in life.
Worry about finding out new disease when checking up at hospital.
Worry about getting robbed on the street.
Worry about thieves that would steal things from the house even when it is locked.
Etc…

Back to her memory: She tried to add up the number to justify her memory.
She remembered specific things that will change gradually and chronologically and the place which can not change by time. Everything can disappear or get transformed, but it is still there where friends as the brothers work together and have frugal meals together. A duration of living without the worries of everyday life. Not to pay attention to heavy rains which make the water from the ditch overflow through all the gardens.


(1) "la giang" is kind of vegetables in Vietnam.
(2) "Tet" is a shortened from "Tết Nguyên Đán" which is the most important celebration of Vietnamese culture. It is Vietnamese New Year.

Istanbul, August 14, 2013
Ngo Thuy Duyen

No comments:

Post a Comment

Note: Only a member of this blog may post a comment.